Cô không giống bất kỳ ai tôi từng biết. Nụ cười của cô không rực rỡ, mà nhẹ nhàng như một bí mật được thầm giữ. Khi mưa bắt đầu rơi nặng hơn, tôi mời cô vào quán và chúng tôi ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn nhỏ, chia sẻ một tách cappuccino ấm. Lạ thay, chúng tôi nói về những điều nhỏ nhặt nhất: âm nhạc khiến tim rung, những con đường không có bản đồ, và lý do vì sao người ta vẫn giữ thói quen viết thư tay trong thời đại tin nhắn.